Top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại (kỳ 4)

Tình yêu luôn có sức mạnh lớn lao và diệu kỳ. Nó có thể tái sinh hoặc hủy diệt một con người trong chớp mắt. Nó thắng được cả không gian, thời gian lẫn mọi hiểm nguy. Tình yêu là thứ mãnh liệt mà cũng mong manh nhất thế gian này.Trong thời đại phong kiến nhiều hà khắc, con người bị ràng buộc bởi vô vàn quy tắc lễ giáo, tình yêu lại càng chịu đựng nhiều sóng gió hơn. Nhưng không có nghĩa nó sẽ bớt đẹp hoặc sẽ trở nên tầm thường. Tình yêu ở nơi đó, vẫn luôn là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất, rực rỡ nhất nhưng cũng là bi thương nhất, ám ảnh nhất. Chính vì như thế, tình yêu thời cổ đại, thời phong kiến luôn có sức hút đặc biệt đối với độc giả, dù chúng ta chỉ còn có thể bắt gặp nó qua từng trang sách cũ.

Sau đây là top những câu nói ám ảnh nhất trong những truyện ngôn tình hay nhất của thể loại cổ đại được độc giả yêu thích (kỳ 4):
(Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

9. “Hoàng tổ mẫu, nàng không phải là mụn nhọt của Huyền Diệp, nàng là tính mạng của Huyền Diệp. Hoàng tổ mẫu tuyệt đối không thể lấy đi cái mạng này của tôn nhi được.” (Tịch Mịch – Phỉ Ngã Tư Tồn)

Mối tình nhẹ nhàng bền chặt lại phải chịu đựng nhiều chia ly, ngăn trở ấy của Khang Hy và Lương phi thật khiến người khác day dứt không thôi.

Khang Hy là vị minh quân nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa. Đất nước dưới thời ông cai trị đã đạt đến độ cực phồn thịnh khiến người đời tôn xưng ông là Khang Hy Đại Đế. Ông có tài vô cùng, và tất nhiên, ông cũng đa tình vô cùng. Theo lịch sử, hậu cung Khang Hy có tới hơn hai nghìn mỹ nữ, sinh cho Khang Hy những 37 người con, trong đó có 25 nam và 12 nữ. Con số hậu phi chính thức cũng ngót nghét 20 người. Ông xuất hiện đúng với mỹ danh Đế vương đa tình. Nhưng dù đa tình hay bạc tình, thì vẫn tốt hơn là chung tình. Vì đã mang số kiếp Đế vương, gánh cả giang sơn xã tắc trên vai, mấy ai có thể làm tròn chữ tình với người phụ nữ mình yêu thương.

Nhưng Khang Hy trong Tịch Mịch lại là một Hoàng đế chung tình. Và tất nhiên, tình yêu chung thủy ấy, bản thân nó, đã là một loại bi ai. Bằng ngòi bút nhẹ nhàng, tinh tế mà vô cùng đặc sắc của mình, Phỉ Ngã Tư Tồn quả xứng đáng với danh xưng “mẹ ghẻ” khi khiến chúng ta đau đáu, day dứt và tiếc nuối không thôi cho tình yêu và số phận của Vệ Lâm Lang (Lương phi trong chính sử) và Huyền Diệp (hoàng đế Khang Hy). Huyền Diệp đối với Lâm Lang, có thể nói là vừa gặp đã yêu. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng – cung nữ của Tân Giả Khố đang đứng trong làn nước sông, khẽ hát bài Du xa ca, rồi nhìn cái vẻ cẩn thận, dịu dàng và uyển chuyển của nàng khi lên phục vụ trà nước ở ngự tiền, hắn biết mình động lòng với nàng mất rồi. Nhưng đó không đơn giản chỉ là thích thú hay chiếm hữu, hắn đối với nàng, chính là thực lòng thực dạ. Thân là Hoàng đế quyền lực vô song nhưng hắn vẫn không cưỡng ép nàng mà từng bước một tiếp cận nàng, dịu dàng chăm sóc nàng từng ly từng tí chứ chẳng hề ép buộc. Cùng nàng luyện chữ, cùng nàng đi dạo. Phải yêu chân thành đến thế nào, thực tâm bảo bọc, che chở thế nào, Huyền Diệp ấy mới có thể làm ra những chuyện hoang đường vì Lâm Lang như thế.

Đến khi Lâm Lang thực tâm đi theo hắn, gạt bỏ đi hình bóng của Dung Nhược ca ca trong lòng, để toàn tâm toàn ý làm người phụ nữ của hắn, thì tình yêu của họ lại phải đối diện với bao âm mưu, tranh đoạt chốn hậu cung. Nhưng tất cả, đều có hắn chu toàn và bảo vệ nàng, luôn tìm cách nghĩ cho sự lâu dài của cả hai. Hắn thực sự vô cùng yêu Lâm Lang của hắn. Nhưng tình thâm bất thọ, nhất là khi, hắn là một bậc quân vương ngàn vạn lần đều có nhiều cái bất đắc dĩ, và nhất là khi sự mưu toan hãm hại đó, lại đến từ chính Thái hoàng thái hậu – người bà mà hắn kính yêu vô cùng.

Thiên tử Đại Thanh không thể có nhược điểm. Hắn quá si mê nàng, vì bảo vệ nàng mà không tiếc tay giết người diệt khẩu, chấp nhận để tiền triều dậy sóng. Nhược điểm ấy, nhất định phải loại trừ. Vì thế, khi Khang Hy đau đớn quỳ trước mặt Thái hoàng Thái hậu, mà nài nỉ rằng: “Nàng là tính mạng của Huyền Diệp, Hoàng tổ mẫu tuyệt đối không thể lấy đi cái mạng này của tôn nhi được”, bà vẫn nhất quyết bắt hắn phải rời xa nàng. Cuối cùng, hắn chấp nhận. Không phải vì hắn không đủ yêu thương nàng hay sợ hãi tiền triều. Mà hắn rời xa nàng để bảo vệ nàng. Chấp nhận làm kẻ bạc tình trong mắt Lâm Lang. Nhưng với trí thông minh và tinh nhạy của người phụ nữ nắm giữ được trái tim Khang Hy, Lâm Lang hiểu được những bất lực, khổ sở của hắn. Cho nên, nàng im lặng và nhẫn nhịn sống tiếp quãng đời trong cung cấm một cách buồn khổ như thế. Chấp nhận không bao giờ gặp mặt hắn nữa, dù chỉ cách nhau bức tường màu đỏ. Nàng hạ sinh Dận Tự được một trăm ngày, hắn không hề đến thăm. Suốt mười năm sau đó, cũng chẳng hề gặp mặt. “Đau cũng không đè xuống được, cho nên mới không chạm vào nữa”. Cho đến khi nàng chết đi, hắn cũng chỉ có thể đau lòng đến mức ho ra máu mà thôi.

“Chỉ có hắn biết được, thật ra, cả một đời này đều luôn nhìn người khác thành nàng. Chỉ có nàng, mười năm nay đều là nàng, cả đời này chỉ sợ cũng là nàng”. Đến khi hắn băng hà, bên gối vẫn lưu lại đoạn tóc nữ tử mềm mượt của nàng mấy mươi năm về trước. Tình yêu của hắn, sâu kín như biển, âm thầm dậy sóng khiến người khác đau lòng không thôi.

Độc giả có thể xót xa và tiếc nuối cho mối tình dang dở ấy ở đây: https://thegioitruyen.com/tich-mich.3377/

10. “Đời người như mộng, biến đổi khôn lường. Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi. Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm…” (Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa)

Bộ Bộ Kinh Tâm là câu chuyện buồn về tình yêu, tình thân ở chốn Tử Cấm Thành lạnh lẽo, đầy rẫy những tranh đấu, mưu mô.

Một câu nói ẩn chứa sự bất lực, mệt mỏi và buồn đau của Nhược Hy sau bao năm chứng kiến hàng loạt biến cố, mưu mô và tranh đấu đã lấy đi tất cả những gì tốt đẹp nhất từng có của những con người giàu sang chốn cung đình ấy. Bức tranh nơi đó đẹp đẽ mà nhuốm màu buồn bã như chính câu nói, như chính cuộc đời của cô gái nhỏ ấy. Khiến chúng ta ám ảnh và day dứt một thời gian rất dài về sau.
Bộ Bộ Kinh Tâm là bộ tiểu thuyết từng làm mưa làm gió khắp châu Á, tạo nên một làn sóng hâm mộ vô cùng cuồng nhiệt, đặc biệt khi nó được dựng thành phim truyền hình cùng tên. Bởi ai cũng yêu thích, tiếc nuối và đau lòng cho số phận của những con người phía sau bức tường Tử Cấm Thành rộng lớn mà hoang vu ấy. Nội dung chính của tuyện xoay quanh nhân vật chính tên là Trương Hiểu – một nhân viên văn phòng thế kỷ 21 vô tình bị xuyên không về thời thịnh trị của Khang Hy Đại Đế nhà Thanh trong thân phận nhị tiểu thư Mã Nhĩ Thái Nhược Hy.

Là một thiếu nữ hiện đại mạnh mẽ, hoạt bát và thông minh – lanh lợi, sự xuất hiện của Nhược Hy đã tạo nên một sức hút mạnh mẽ đối với các vị A Ca anh tuấn và tài giỏi, nhất là Bát gia và Tứ gia.

Từ đây, Nhược Hy ngây thơ dần dần bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành tình yêu – quyền lực của hai vị Vương gia nổi tiếng sử sách ấy. Những mưu mô, tranh đấu chốn cung đình cùng tình yêu, tình anh em đẹp đẽ đã được lột tả chân thực, xúc động. Họ dành cả đời để lập mưu mô, để tranh đoạt địa vị đến mức khi ngoảnh đầu nhìn lại, những điều tốt đẹp nhất, những người mà họ yêu thương nhất, đều đã nằm xuống cửu tuyền. Danh vọng như mây bay nước chảy, nhưng mấy ai cưỡng lại được sự hấp dẫn của nó, nhất là khi đã sinh ra trong nhà đế vương.
Mặc dù ra mắt từ khá lâu, nhưng tới bây giờ, khi nhắc về Bộ Bộ Kinh Tâm, nhiều người vẫn thổn thức, xúc động khi nhớ về mối tình đau khổ, số phận nghiệt ngã của Nhược Hy – Tứ gia – Bát gia năm ấy.

Độc giả có thể đọc lại cuốn tiểu thuyết kinh điển này một lần nữa ở đây: https://thegioitruyen.com/bo-bo-kinh-tam.137/

11. “Vốn dĩ ta một lòng muốn giang sơn, từ sau khi nàng đến bên ta thì ta dần dần không muốn nữa. Ta trước giờ không làm chuyện vô ích, lần này cứu nàng chẳng qua là cảm thấy nàng tốt hơn giang sơn.” (Phượng Tù Hoàng – Thiên Y Hữu Phong)

Câu nói thâm tình của Dung Chỉ – kẻ tâm cơ và độc địa vô cùng ấy dành cho Sở Ngọc khiến độc giả rung động vì tình yêu chân thật của họ giữa bao mưu mô chốn cung đình.

Tình yêu của Dung Chỉ và Sở Ngọc là một tình yêu kỳ lạ vô cùng. Nàng là một cô gái thông minh, bản lĩnh thời hiện đại vô tình xuyên không và nhập vào thân xác của Sơn Âm công chúa – chị gái của hoàng đế đương triều, kẻ nổi tiếng hoang dâm vô độ. Sơn Âm công chúa nuôi một phủ đầy những nam sủng để thỏa mãn thú tính của mình. Nàng cùng với hoàng đế tàn ác, bạo ngược khiến thiên hạ căm ghét. Từ đây, âm mưu lật đổ được bắt đầu, kéo theo biết bao binh biến, bao máu chảy đầu rơi.

Dung Chỉ là một mỹ nam bí ẩn, là nam sủng đệ nhất của Sơn Âm công chúa. Nhung đó chỉ là vỏ bọc, vì thực ra, hắn là người của Hoàng Thái Hậu nhà Bắc Ngụy. Hắn ẩn nhẫn ở phủ công chúa bao năm nay là để chu toàn nghiệp lớn và khuấy đảo triều chính Nam triều. Hắn có dã tâm, hắn tàn độc lẫn mưu mô vô cùng. Hắn giống như Tào Tháo, có thể tàn nhẫn và tuyệt tình khi cần thiết. Hắn từng giết vô số nhiều, tay dính máu của bao người vô tội. Dung Chỉ tuyệt nhiên không phải soái ca si tình. Nhưng hắn lại chân tình, với duy nhất một người, đó là Sở Ngọc.

Sống trong một thế giới xa lạ với bao âm mưu, nguy hiểm cận kề đã khiến Sở Ngọc bộc lộ sự thông minh, mẫn tiệp lẫn cá tính mạnh mẽ, gan dạ và mưu trí của mình. Nàng không hề yếu đuối, nhu nhược hay ỷ lại vào người khác. Nàng tự tay lập mưu kế để nắm lấy số phận của mình, xoay chuyển tình thế đất nước và chấp nhận dám yêu dám hận với kẻ nguy hiểm như Dung Chỉ.

Đến khi biết được sự thật, Dung Chỉ mà nàng yêu là kẻ tham vọng vô cùng, là gián điệp của Bắc triều, nàng đã dũng cảm một lần nữa, để tha thứ và bày tỏ nguyện vọng gạt bỏ hết quá khứ đau thương để bắt đầu lần nữa với hắn. Nhưng liệu một kẻ tâm cơ, đam mê quyền lực và lạnh lùng lý trí như Dung Chỉ có chấp nhận buông xuống bao cơ đồ hắn gầy dựng chỉ vì tình yêu? Sở Ngọc ngỡ hắn chọn giang sơn. Nhưng Dung Chỉ đối với Sở Ngọc, kỳ thực là nhất mực tình thâm. Khi Sở Ngọc dứt khoát rời đi, y cuối cùng vẫn lựa chọn Sở Ngọc, giả thành Quan Thương Hải, hai người ẩn cư nơi quê nhà. Buông bỏ hết tất thảy đau thương mà bắt đầu một cuôc sống mới. “Vốn dĩ ta một lòng muốn giang sơn, từ sau khi nàng đến bên ta thì ta dần dần không muốn nữa. Ta trước giờ không làm chuyện vô ích, lần này cứu nàng chẳng qua là cảm thấy nàng tốt hơn giang sơn”.

Độc giả có thể thưởng thức mối tình đẹp đẽ nở giữa bùn lầy toan tính ấy ở đây: https://thegioitruyen.com/phuong-tu-hoang.165/

Review bởi Mei.

Nội dung cùng danh mục